“Đức Chúa Jêsus lên trên núi Ô-li-ve. Nhưng đến tảng sáng, Ngài trở lại đền-thờ; cả dân sự đều đến cùng Ngài, Ngài bèn ngồi dạy dỗ họ. Bấy giờ, các thầy thông giáo và các người Pha-ri-si dẫn lại cho Ngài một người đàn-bà đã bị bắt đang khi phạm tội tà-dâm; họ để người giữa đám đông, mà nói cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Thưa thầy, người đàn-bà nầy bị bắt quả tang về tội tà-dâm. Vả, trong luật-pháp của Môi-se có truyền cho chúng ta rằng nên ném đá những hạng người như vậy; còn thầy, thì nghĩ sao? Họ nói vậy để thử Ngài, hầu cho có thể kiện Ngài. Nhưng Đức Chúa Jêsus cúi xuống, lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi nữa, thì Ngài ngước lên và phán rằng: Ai trong các ngươi là người vô tội, hãy trước nhứt ném đá vào người. Rồi Ngài lại cúi xuống cứ viết trên đất. Khi chúng nghe lời đó, thì kế nhau mà đi ra, những người có tuổi đi trước; Đức Chúa Jêsus ở lại một mình với người đàn-bà, người vẫn đương đứng chính giữa đó. Đức Chúa Jêsus bấy giờ lại ngước lên, không thấy ai hết, chỉ có người đàn bà, bèn phán rằng: Hỡi mụ kia, những kẻ cáo ngươi ở đâu? Không ai định tội ngươi sao? Người thưa rằng: Lạy Chúa, không ai hết. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta cũng không định tội ngươi; hãy đi, đừng phạm tội nữa.” (Giăng 8:1-11)
Các bạn à, đây là câu chuyện rất quan trọng. Ở đây có một người đàn bà đã phạm tội. Theo luật-pháp Môi-se thì người đàn bà này phải bị ném đá chết. Thế thì “còn thầy, thì nghĩ sao?” Họ đặt một tội nhân ở chính giữa mọi người để phán xét. Ai đã phán xét trước? Luật-pháp đã phán xét bà trước. Luật-pháp kết án người đàn bà này phải bị tử hình. Thế thì Đức Chúa Jêsus phán xét người đàn bà đó như thế nào? Sự phán xét của Chúa Jêsus đổi ra sự kết án khác, hoàn toàn khác với luật-pháp. Sự kết án đổi ra cái gì? Đổi ra vô tội? Đó là điều khác của luật-pháp. Một người mà phạm tội thì chỉ có thể bị tử hình, cách để cứu mạng sống người đó là áp dụng một luật-pháp khác, ngoài ra không có cách nào khác. Đây là điều mà khác với luật-pháp. Đối với luật-pháp một người phạm tội chỉ có bị tử hình.
Điều gì đã kết án chúng ta là một tội nhân? Chính luật-pháp đã kết án chúng ta là một tội nhân. Nếu không có luật-pháp thì dù phạm tội mà không kể là tội. Giả sử tôi là một người không tin Chúa Jêsus và hút thuốc. Vậy có kể là tội không? Không thể là tội được vì theo luật-pháp của nước Việt Nam hiện nay. Nhưng nếu nước Việt Nam mới ban ra luật-pháp rằng nếu người nào hút thuốc thì sẽ bị kết án tử hình. Như vậy thì tôi hút thuốc có được hay không? Nếu tôi bị bắt trong lúc đang hút thuốc, tôi sẽ lập tức bị lôi đi và bị xử tử. Luật-pháp đã lập nên tội-lỗi.
Kinh Thánh Rô-ma chép: “Vì trước khi chưa có luật-pháp, tội-lỗi đã có trong thế gian, song chưa có luật-pháp, thì cũng không kể là tội-lỗi.”
Người đàn bà phạm tội tà dâm có đến với Chúa Jêsus không? Bà tự bước đến với Ngài bằng đôi chân của mình hay những người khác lôi kéo bà đến với Ngài? Kinh Thánh chép thầy dạy luật và người Pha-ra-si lôi kéo bà đến với Ngài. Nhưng thực ra không phải người Pha-ri-si và thầy dạy luật lôi kéo bà đến với Chúa Jêsus nhưng chính là luật-pháp lôi kéo bà đến. Nếu không có luật-pháp, người đàn bà có bị dẫn đến trước mặt Chúa Jêsus không? Luật-pháp thì lập nên tội và tội-lỗi dẫn người đàn bà đến với Chúa Jêsus Christ.
Giống như con chuột trong bóng đèn ống. Trước khi bóng đèn ống được phát sáng, con chuột nháy nháy vài cái và khi đèn ống đã sáng thì con chuột phải tắt. Các bạn từng thấy con chuột bị hư chưa? Con chuột phải tắt sau khi nhấp nháy vài cái. Trường hợp con chuột không tắt thì bóng đèn như thế nào? Nếu con chuột không tắt thì ánh sáng của đèn có sáng trưng được không? Luật-pháp cũng giống như vậy.
Kinh Thánh Ga-la-ti nói cho chúng ta rằng luật-pháp như thầy giáo đặng dẫn chúng ta đến Đấng Christ. Không có luật-pháp thì các bạn phạm tội mà không biết đó là xấu. Luật-pháp dạy cho chúng ta biết tội-lỗi. “A ha, Đức Chúa Trời không thích những điều như vậy. Tôi không được phạm tội tà dâm. Tôi không được phạm tội giết người.” Các bạn ơi, điều gì cho chúng ta nhận biết điều này. Đó là luật-pháp. Luật-pháp dạy cho các bạn muốn nhận được sự tha-thứ tội-lỗi thì phải biết tội. Cho nên luật-pháp trở nên giống như con chuột của bóng đèn và cho chúng ta nhận biết tội-lỗi ở trong lòng chúng ta, luật-pháp phải bỏ đi và Chúa Jêsus phải đến. Nếu con chuột cứ sáng hoài thì bóng đèn không thể toả sáng được. Cũng như vậy, khi lòng của các bạn cứ tiếp tục bị buộc ở dưới luật-pháp, thì Đức Thánh-Linh không bao giờ ngự vào lòng của các bạn được. Chỉ khi nào các bạn thoát khỏi luật-pháp thì lúc đó Thánh-Linh của Đức Chúa Trời mới vào trong lòng của các bạn được.
Đức Chúa Jêsus đã đến để cứu người đàn bà đã thật sự phạm tội tà dâm, đàn bà này chỉ có thể bị chết, đàn bà này chỉ có thể bị hư mất mà thôi. Đức Chúa Jêsus không phải chỉ đến cứu người đàn bà tà dâm này mà còn đến cứu tôi và các bạn. Nhưng Đức Chúa Jêsus Christ không thể cứu người đàn bà đó và chúng ta bằng luật-pháp đó. Đức Chúa Trời đã quyết định thay đổi luật-pháp bởi vì qua luật-pháp đó mà tất cả mọi người đều bị tử hình mà thôi. Luật-pháp nào? Chúa Jêsus thay đổi bởi luật-pháp nào? Bởi luật-pháp của tình yêu thương, bởi luật-pháp của ân-điển, bởi luật-pháp của đức-tin. Do đó Chúa Jêsus một lần nữa viết bằng ngón tay trên đất.
Thưa các bạn! Ngày nay có nhiều người không hiểu biết về điều này. Họ cố gắng hết sức để giữ luật-pháp, để đi đến trước mặt Đức Chúa Trời và để vào nước Thiên-đàng. Người đàn bà bị bắt quả tang về tội tà dâm được miêu tả ở đây không phải nói riêng về người đàn bà đã phạm tội tà dâm mà chính là chỉ cho mỗi chúng ta. Nếu có ai trong các bạn đứng trước luật-pháp và bị phán xét thì các bạn chỉ có thể chết thôi. Kinh Thánh nói rằng tiền công của tội-lỗi là sự chết. Bởi vì không có ai mà không phạm tội. Vì vậy, Chúa Jêsus đã phải thay đổi luật-pháp để cứu người đàn bà này. Các bạn có hiểu không? Nên Chúa Jêsus đã bắt đầu viết trên đất bằng ngón tay của Ngài.
Lần thứ nhất, chữ mà Đức Chúa Trời viết là Mười điều răn của luật-pháp. Lần thứ hai chữ mà Chúa Jêsus viết là luật-pháp của sự yêu thương.
“Ta cũng không định tội ngươi: hãy đi, đừng phạm tội nữa.” (Giăng 8:11)

Bởi vì Ngài gánh thay tội-lỗi của người đàn bà đó rồi. Nhiều người trong các bạn vẫn còn lẫn lộn giữa hai luật-pháp. Có khi các bạn ở dưới luật-pháp của Môi-se, có khi lại ở dưới luật-pháp của sự yêu thương. Có khi bạn nói bạn đã được tha-thứ hết tội-lỗi qua ân-điển của Chúa Jêsus. Cũng có khi bạn nói rằng các bạn là một tội nhân, bạn chỉ có thể chết… đời sống thuộc linh của các bạn không thể trưởng thành bởi vì các bạn cứ lẫn lộn. Nếu các bạn vẫn ở dưới luật-pháp, bạn phải giữ luật-pháp cách trọn vẹn. Nếu bạn muốn đến với Chúa Jêsus, bạn cần phải quên luật-pháp đi và nhận ân-điển. Bạn phải chọn một trong hai. Tất nhiên luật-pháp không phải là tội-lỗi, luật-pháp là một điều tốt đẹp.
“Vả, đối với kẻ nào làm việc, thì tiền công không kể là ơn, nhưng kể là nợ, còn kẻ chẳng làm việc chi hết, nhưng tin Đấng xưng người có tội là công-bình, thì đức-tin của kẻ ấy kể là công-bình cho mình.” (Rô-ma 4:4)

Đức Chúa Trời có thể gọi một người có tội là công-bình được không? Không thể được. Người có tội là tội-nhân. Còn người công-bình là người công-bình. Chúng ta là tội-nhân mà Đức Chúa Trời gọi chúng ta là công-bình thì không thể được. Đức Chúa Trời không phán xét chúng ta vì Ngài chờ đợi chúng ta cho đến khi Ngài đã làm cho chúng ta trở nên công-bình. Lúc đó Ngài gọi chúng ta là công-bình. Ngài chờ đợi cho đến khi Chúa Jêsus bị đóng đinh để rửa sạch tội-lỗi của chúng ta. Đức Chúa Trời nhìn thấy tội-lỗi của chúng ta đã được sạch qua Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá. Sau khi Đức Chúa Trời nhìn thấy chúng ta đã được rửa sạch tội-lỗi qua Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá và nói rằng chúng ta là người công-bình. Khi Đức Chúa Trời nhìn thấy chúng ta, tất cả những tội-lỗi của chúng ta đã rửa sạch trên thập tự giá của Chúa Jêsus. Nhưng các bạn nhìn thấy như thế nào? Những người trong các bạn có đôi mắt như Đức Chúa Trời và nói rằng tất cả tội-lỗi của chúng ta đã được rửa sạch. Và tin rằng chúng ta là người công-bình bởi đức-tin. Tuy nhiên tôi vẫn là một tội nhân đó là những người nói rằng Chúa Jêsus đã bị đóng đinh trên thập tự giá mà không thể rửa sạch tội-lỗi của mình. Nhiều người cầu nguyện rằng: “Chúa ôi xin tha-thứ tội-lỗi cho con.” Các bạn hãy suy nghĩ kỹ về điều này, khi Chúa Jêsus bị đóng đinh, Ngài đã tha-thứ tội-lỗi của các bạn rồi hay chưa? Nếu đã rửa sạch rồi chúng ta lại cần cầu xin tha-thứ tội-lỗi cho con nữa sao? Chúng ta phạm tội lại mà. Những tội-lỗi chúng ta phạm có được rửa sạch không? Những tội-lỗi mà các bạn phạm có được rửa sạch không?
Ở đây chúng ta có thể thấy sự khác nhau giữa những người có đức-tin và những người không có đức-tin. Những người có đức-tin thì nói rằng: “A ha! Tội-lỗi của tôi đã được sạch trắng như tuyết.” Những người không có đức-tin thì nói rằng: “Tuy nhiên tôi vẫn là một tội nhân.” Cho nên những người không có đức-tin thì không phải dựa vào ân-điển của thập tự giá của Chúa Jêsus Christ mà là chỉ nhờ cậy chính sự nổ lực của họỉ. Họ dựa vào việc làm của mình. Cho nên người không có đức-tin một cách tự nhiên thì chỉ đáng bị ở dưới luật-pháp. Họ chỉ có thể cố gắng hết sức để giữ luật-pháp. Nhưng Kinh Thánh Ga-la-ti nói rằng khi đức-tin đến thì chúng ta không còn là tôi mọi dưới luật-pháp nữa.
Chúa Jêsus không phán xét người đàn bà qua luật-pháp của Môi-se. Nếu Chúa Jêsus phán xét người đàn bà này qua luật-pháp của Môi-se thì đàn bà này chỉ có bị ném đá và chết. Chúa Jêsus phán xét đàn bà này với luật-pháp của sự yêu thương, luật-pháp của ân-điển. Một luật-pháp hoàn toàn khác với luật-pháp của Môi-se.
Các bạn chỉ có thể bị hư mất khi đứng trước luật-pháp của Môi-se. Xin đến với luật-pháp ân-điển của Chúa Jêsus thì các bạn sẽ nhận được sự rửa sạch tội-lỗi.
Các bạn thân mến! chúng ta đã nghe những điều lạ lùng trong Ngôi-lời về sự Chúa Jêsus đến và tha-thứ tất cả tội-lỗi của chúng ta, không phải bởi luật-pháp nhưng bởi sự yêu thương. Nếu có ai trong các bạn cảm thấy rằng: “Đức Chúa Trời ôi, con giống như là người đàn bà phạm tội tà dâm. Đức Chúa Trời ôi, con là một người dơ dáy và bẩn thỉu như người đàn bà tà dâm. Con là một người rất xấu. Giống như người đàn bà phạm tội tà dâm đã đến trước Chúa Jêsus và nhận được lời hứa của sự tha-thứ tội-lỗi. Đức Chúa Trời ôi, con cũng vậy. Tối nay con muốn nhận được sự tha-thứ tội-lỗi trước mặt Ngài. Con muốn lòng con được buông tha trước tội-lỗi qua huyết của Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá và bị chết. Đức Chúa Trời ôi, xin thương xót con, xin hãy cứu con.”